Có những ngày chạm tay vào ký ức Tháng năm nào quay ngược đến bủa vây. Có những ngày ta cứ thấy quanh đây Hình bóng cũ của 1 thời ngây dại. Có một thời ta vội vàng trốn chạy Rung động đầu đời - còn bé lắm thay. Có một thời quay quắt nhớ về ai Rồi bật khóc: "sao thương rồi chẳng ngỏ?"
Sáng tác: Biện Chương Dương Viết tặng ngày 26-5-2015 Hạ nắng gắt, sông dài cuộn chảy Mơ bình yên, một chút bình yên Dòng đời đợi một chữ duyên Ngọt ngào người vẫn đợi thuyền sang sông.